Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015
Thực nghiệm - Mục tiêu và kế hoạch?
20:08
Ba nhóm người đi bộ tới ba thôn khác nhau, với quãng đường trên 10 cây số.
Nhóm thứ nhất không biết tên thôn trang, cũng không biết đường sá bao xa, chỉ biết đi theo người dẫn đường. Vừa đi được hai ba cây số đã có người ca thán, đi được nửa tiếng có người gần như phẫn nộ rồi, thậm chí ngồi bên vệ đường không muốn đi nữa. Khi nhìn về phía trước, càng nhìn, tinh thần càng xuống thấp.
Nhóm thứ hai biết tên thôn trang và quãng đường, nhưng hai bên đường không có cột cây số, họ chỉ có thể bằng kinh nghiệm, ước đoán hành trình, thời gian. Sau khi đi được một quãng đường, một người tương đối có kinh nghiệm nói: "Đại khái đã đi được một nửa đường". Do vậy, mọi người lại đi về phía trước. Khi đi được 3/4 quãng đường, tinh thần lại càng xuống thấp, cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi, mà quãng đường dường như còn quá dài.
Nhóm thứ 3 không chỉ biết tên thôn trang, quãng đường, mà bên đường cứ mỗi cây số lại có biển báo, mỗi người vừa đi vừa xem cột cây số, mỗi khi rút ngắn được một cây số lại có một tràng vui vẻ, trong lúc đi đường dùng lời ca tiếng cười để tiêu trừ mệt nhọc, tinh thần luôn dâng cao, rất nhanh chóng họ đã đến được đích.
Cuộc sống cũng vậy, chúng ta có đủ thời gian để quay lại điểm xuất phát ban đầu?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét