Tiền mất, bạn có thể kiếm lại.
Công việc này mất, bạn có thể tìm công việc khác.
...
Vậy bạn có biết khi mất đi thứ gì bạn sẽ mất tất cả không?
- - -
Cảm xúc lúc này rất khó diễn tả. Tôi hay lượn lờ nhà sách, ngồi cà phê một mình, đọc sách, quan sát và suy nghĩ. Có thể nói đó là những công việc tôi làm nhiều nhất trong nửa năm qua. Lúc này, đã đi vào giữa tháng 8 rồi, đâu đó tiếng học sinh náo nức chuẩn bị cắp sách bước vào năm học mới, các bạn sinh viên chuẩn bị tựu trường, và những bạn mới vừa ra trường thì khẩn trương, vội vàng nộp hồ sơ chuẩn bị cho một cuộc đời mới - cuộc sống thực tế.
Tôi vẫn có thói quen uống cà phê hàng ngày, nên những ngày này tôi có thể hiểu một phần cuộc sống thời bấy giờ. Người lớn có thời gian nhàn rỗi rất nhiều, họ cà phê tám chuyện cả ngày. Tôi chẳng biết họ bàn tán bao giờ cho hết. Đàn ông thì chuyện chính trị, đảng phái, chiến tranh, công việc người này người nọ, đàn bà thì bàn ra tán vô về bà A bà B trong cơ quan, rồi lo "chỗ" cho con cháu, ông chồng "lo giữ ghế",.... Phải tựu chung lại là "rất nhiều người đang hài lòng với một cuộc sống hiện tại". Điều đó đã nói lên Việt Nam là nước thuộc Top "HẠNH PHÚC NHẤT THẾ GIỚI CHĂNG?"
Đám bạn bè trạc tuổi tôi giờ đây đang rảo bước ra đời "kiếm việc". Hoặc chọn làm công chức nhà nước, hoặc nhân viên cho một công ty tư nhân, hoặc có thể tự đứng ra kinh doanh và xây dựng DN cho riêng mình. Công việc nào cũng có rủi ro của nó cả. Hãy suy nghĩ thật kỹ cho một công việc, để khi bắt tay vào làm thì bạn chẳng còn gì vướng ngại cả, lúc đó bạn sẽ đạt hiệu quả tối ưu nhất cho điểm khởi đầu của mình.
Các bạn may mắn sẽ nhận được những công việc làm từ mối quan hệ của bản thân trong quá trình học tập, và gia đình và bạn bè - nhưng con số này rất ít. Đại đa số các bạn sẽ đi nộp hồ sơ tại các công ty để xin việc. Rất ít bạn có quyền chọn công ty và công việc mình yêu thích - bởi họ chưa chứng minh được năng lực rằng họ có thể làm được việc gì hay việc họ có thể làm tốt nhất cho DN - để chủ DN phải mời họ vào làm và trả một mức lương xứng đáng. Phần còn lại, các bạn có suy nghĩ "có việc gì làm nấy, có tiền đủ sống là được". Cuộc sống của họ - đã được định đoạt từ trong suy nghĩ của họ mất rồi!
Một chai nước mắn có HSD khoảng 1 năm, 1 gói bánh kẹo HSD trung bình khoảng 1 năm, 1 chai nước ngọt HSD 6 tháng. Tivi 10 năm, xe máy 10 năm,... Vậy, có bao giờ bạn đặt một câu hỏi với chính mình rằng "HSD của mình là bao lâu?"
Tuổi thọ của người Việt hiện nay là 73 (Tính vào thời điểm năm 2013 - Lấy theo số liệu của Quỹ Dân số Liên Hiệp Quốc), nhưng đáng buồn là độ tuổi trung bình khỏe mạnh chỉ là 66 tuổi. Năm nay bạn đã ngoài 20, vậy đa số mỗi chúng ta còn khoảng 40 năm sử dụng - Không tính những người kém may mắn - Khoảng 30% sẽ phải hết HSD sớm vì bệnh tật, tai nạn,... trong quá trình này!
Có một câu hỏi tôi muốn hỏi tiếp. Chai nước mắm để ăn, tivi để giải trí, xe để đi,... Vậy "Cuộc đời mình dùng để làm gì?" Bạn sẽ dùng cuộc đời mình vào công việc gì? Mục đích gì? Công việc đó có xứng đáng khi Thượng đế gửi bạn đến hành tinh này trong hữu hạn thời gian, cho bạn cuộc sống tốt đẹp và một ước mơ. Bạn có muốn mình sẽ lãng phí nó hay sử dụng tích cực nhất và dùng nó hữu ích nhất?
Bạn có đêm nay, và bắt đầu từ ngày mai - để đi tìm câu trả lời tốt nhất cho chính mình!
Hãy cảm ơn Thượng đế! Tạ ơn Ngài! Vì Ngài luôn gửi đến cho chúng ta những điều thực sự cần thiết để xây dựng một cuộc đời đẹp nhất và hữu ích nhất - chứ không phải cho những ham muốn sở hữu nhất thời để rồi ta lạc lối.
Tôi nhớ một câu ngạn ngữ nước ngoài, "Nếu không có khổ cực, đau thương, những bước đường tăm tối. Thì nước mắt trong mỗi chúng ta - dùng để làm gì?"
Từ Nguyên Vũ.
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014
Khi bạn không biết nên đi về đâu và cần phải làm gì?
22:21
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét