Cậu em tôi tuần vừa rồi vừa nhập ngũ theo diện tự
đăng ký tham gia. Năm nay đã U21 rồi, nhưng sống trong môi trường giáo dục yếu
kém cộng với tính ỷ lại vào gia đình nên cũng rất “vô tư” với thời vận và cuộc
đời mình. “Thôi thì để nó đi, rèn luyện kỷ luật trong quân đội sẽ làm nó trưởng
thành. Bởi từ nhỏ nó vốn dĩ là một thằng thông minh, nhiều lúc tôi vẫn còn ganh
tị với nó cơ mà.
Bản
thân.
Tại VN, bạn chỉ phát triển và có cơ hội vươn xa khi
bạn cầm trong tay những công cụ tốt nhất, hai thứ chính vẫn là tài chính và trí
tuệ. Lưu ý, thứ trí tuệ mà tôi nói ở đây là tri thức thực được nắm bắt qua quá
trình tự đào luyện và nghiên cứu chứ không phải là cái bằng cấp mà bạn nhận được
sau vài năm dùi mài.
Thiết nghĩ theo quan điểm cá nhân tôi, để có tài
chính nghiên cứu chúng ta phải đi “xin nhà đầu tư”, được cấp tiền nghiên cứu
theo kiểu dự án nhà nước và tài chính cá nhân. Ở Mỹ bạn có thể kiêu gọi đầu tư
qua nhiều cách, nhưng tại VN thì tôi thấy tài chính cá nhân là chủ yếu. Còn những
dự án được nhà nước nhúng tay vào thì cuối cùng cũng chẳng tới đâu, vì chẳng
thương mại được và tính ứng dụng thực tế quá nghèo nàn.
Tôi hiện vẫn đang loay hoay với doanh nghiệp đầu tay
của mình. Ngày xưa mở ra cứ nghĩ là mở ra sẽ thu tiền về ngay, ai ngờ đến giờ
phút này vẫn thấy sống dở chết dở vì cạn kiệt nguồn tiền. Nhiều lúc bế tắc, lao
đao, gượng dậy được một tí rồi lại nằm bẹp dí, “như một thằng công tử đi mưa về
nhiễm phong hàn, nằm sốt ly bì”. Mấy nay tính toán lại, thấy nên cho công ty chạy
tiếp, cứ cố gắng xoay sở vốn và tìm nhân sự, qua vài năm tích lũy đủ tài nguyên
sẽ cho nó phát triển và kiếm tiền như mục đích ban đầu đã đặt ra.
Khởi nghiệp ở cái tuổi này, với kiến thức và tài
nguyên xã hội còn hạn chế thì quyết định đi đường dài, giống như một mừa giải
cúp C1 – anh nào thắng trận chung kết
xem như đã hoàn thành mục tiêu, biết phân chia sức phù hợp, có chiến lược nhân
sự (dung người) đúng đắn, đừng để bị loại ở giữa chừng cuộc đua.
Than ôi, xem đơn giản vậy thôi chứ bắt tay vào làm
gian nan khôn cùng. ^^
Những quy tắc.
Nếu đã khởi nghiệp, chắc chắn ban đầu bạn sẽ thiết lập
những nguyên tắc. Mục đích để quản lý nhân sự, tuyển dụng người tài, nghiên cứu sản phẩm, chính sách
quan hệ khách hàng, quản lý tài chính,.... Nhưng tôi thấy hầu như qua thời gian thì
các nguyên tắc ấy dần bị phá bỏ hay phải thay đổi. Có khi để phù hợp với nhu cầu thực
tại của doanh nghiệp, có khi để thu về những dòng tiền đầu tư, hay kiếm tiền từ
khách hàng. Những đồng tiền này được xem là chân chính hay bất chính tùy thuộc
vào mục đích của DN và cách thi hành khi làm điều này. Nếu nhân viên thấy hòa hợp,
khách hàng thấy hài lòng thì quyết định đấy được xem là đúng. Còn không, mọi thứ
sẽ nhanh chóng sụp đổ.
Nhân
sự
Trong “Từ Tốt Đến Vĩ Đại” của tác giả Jim Collins,
tuyển người là công việc đầu tiên mà một công ty hay dự án bắt đầu thực hiện. Công
ty phát triển hay thất bại điều bắt nguồn từ nhân sự. Và với công ty của mình,
tôi thấy điều này hoàn toàn đúng. Mỗi con người trong công ty giống như một mắc
xích, chỉ cần một mắt xích bị đứt xem như cả quy trình bị gián đoạn. Nếu trong
trường hợp này là bộ máy lãnh đạo thì xem như công ty bị vỡ trận rồi.
“Tuyển người phù hợp” là tiêu chí hàng đầu. Giỏi
chuyên môn, hòa đồng, cầu tiến. Nhân sự tốt thì chính sách cũng phải tốt.
Sau bài này mình cũng phải nghiên cứu lại và phải ra chính sách mới cho doanh nghiệp
mình. Hi vọng thu hút người tài và cùng chung tay đưa công ty phát triển đạt lợi nhuận
vài triệu đô ^^
Tài
chính
Đơn giản lắm, một nguyên tắc này thôi: “Đừng bao giờ
để mất tiền” – Nguyên tắc nối tiếng của Warrant Buffect.
Kế
toán: Quản lý đến 1000 đồng cuối cùng trong sổ sách.
Mấy nay cứ hay hát câu này mãi, "Cuộc đời có một cầu trời, còn ta có một đôi cánh". Hay đấy chứ, cuộc sống như một ly cà phê, thưởng thức như thế nào, là do sự chọn lựa của bạn!
Từ Nguyên Vũ
Đà Nẵng, 12/09/2014

0 nhận xét:
Đăng nhận xét